Diệu Pháp Âm
Tản Mạn Vu Lan

Sách nói

Tản Mạn Vu Lan

Sách nói - tác phẩm Tản Mạn Vu Lan

  1. 1Nói Với Ba30:40
  2. 2Mẹ Tôi12:52
  3. 3Con Là Bồ Tát25:33
  4. 4Giọt Lệ Của Phật14:57

Thông tin tác phẩm

Tác giả
Sưu Tập
Người đọc
Chiếu Thành
Nhà xuất bản
DPA
Thể loại
Truyện
Số bài
4 bài
Lượt nghe
4,047
Thẻ:vu lan
Ba ơi, khi nghe người ta diễn tả mẹ như “nải chuối, buồng cau”, như “dòng suối dịu hiền”, như “bài hát thần tiên” hay như “tiếng dế đêm thâu”..., con tưởng chừng như những hình ảnh đẹp đẽ nhất của trần gian đã được tận dụng cả rồi.

Nói về mẹ, về tình mẹ mà nói như vậy thì dù nói ít nhưng cũng có thể tạm coi như đầy đủ, không cần phải nói gì thêm; vì đằng sau những hình ảnh dùng để ví mẹ đó, người ta đã có thể cảm nhận được trọn vẹn cái bao la vô tận của tình mẹ như thế nào.
Nhưng sao người ta, kể cả thầy Nhất Hạnh, người đã viết một tác phẩm bất hủ dành cho mẹ, lại không nói gì về ba hết vậy? Con biết không phải mọi người đã quên nghĩ đến ba. Trước khi nói về mẹ, không phải rằng ca dao đã nhắc đến ba đó sao?
Công cha như núi Thái sơn rồi mới:
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Thực ra, con thấy rằng khi người con có hiếu, biết thương cha thì một câu ngắn như vậy cũng đủ làm hành trang, làm vốn liếng để nhớ nghĩ đến cha suốt cuộc đời. Nhưng trong cuộc sống, có khi chỉ cần im lặng thầm hiểu, mà cũng có lúc phải bộc lộ, tỏ bày thì mới thỏa lòng được. Đó là lý do mà bây giờ con muốn nói với ba, với riêng ba mà thôi, những gì mà con chưa có dịp nói, hoặc khi con định nói thì ba cứ cười, cho rằng con còn thơ dại mà biết nói gì.
(Trích nói với ba)

Mục lục:

[*]Nói Với Ba
[*]Mẹ Tôi
[*]Con Là Bồ Tát
[*]Giọt Lệ Của Phật