Diệu Pháp Âm
Cha Mẹ - Con Cái - Tình Thương Yêu - Lòng Biết Ơn

Sách nói

Cha Mẹ - Con Cái - Tình Thương Yêu - Lòng Biết Ơn

Sách nói: Cha Mẹ - Con Cái - Tình Thương Yêu của tác giả Ajahn Jayasaro và Ajahn Sumeho

  1. 1Lời người dịch - Cha mẹ và con cái26:58
  2. 2Cha mẹ và con cái (tiếp theo)26:51
  3. 3Tình thương yêu phần 132:35
  4. 4Tình thương yêu phần 233:23
  5. 5Tình thương yêu phần 332:31
  6. 6Lòng biết ơn27:34
  7. 7Lòng biết ơn (tiếp theo)30:17
  8. 8Bảo vệ gia đình khỏi đổ vỡ26:40
  9. 9Bảo vệ gia đình khỏi đổ vỡ (tiếp theo)25:08
  10. 10Hỏi đáp về tình yêu và hôn nhân36:46
  11. 11Nói với người xuất gia31:42
  12. 12Nói với người xuất gia (tiếp theo)32:13
  13. 13Không dừng thực hành37:02
  14. 14Không dừng thực hành (tiếp theo)34:26

Thông tin tác phẩm

Người dịch
Diệu Liên Lý Thu Linh, Diệu Ngộ Mỹ Thanh
Nhà xuất bản
Hồng Đức
Thể loại
Cơ bản
Số bài
14 bài
Lượt nghe
5,624
Đức Phật dạy rằng tất cả chúng ta đều có huyết thống tốt đẹp. Chúng ta có khả năng hưởng hạnh phúc, tự do, vững chải. Nhưng vì ta sống trong một xã hội không phù hợp với sự phát triển của chúng ta, nên ta quên rằng mình có thể sống hạnh phúc như những người tự do, vững chải. Chúng ta có thể ngồi bệ vệ như một con sư tử, mà không phải sợ sệt bất cứ điều gì. Chúng ta có thể đi, đứng, nằm ngồi như một người Giác Ngộ, và trong quá trình đó có thể được rất nhiều hạnh phúc. Nhưng chúng ta được rèn luyện để sống khác đi. Vì thế khi ăn điểm tâm, chúng ta không biết phải ăn thế nào. Chúng ta ăn mà không có tự do, tự tại. Khi rót sữa vào chén, chúng ta lại nghĩ đến điều gì đó. Chúng ta để cho nỗi buồn giận, lo âu chiếm cứ tâm hồn. Chúng ta không có khả năng có mặt ngay khi ta rót sữa ra chén như một người tự do. Khi ăn một miếng bánh mì, hay chấm bánh mì vào sữa, chúng ta không ý thức mình đang làm việc đó, vì chúng ta không biết có mặt trong hiện tại. Bánh ngon, sữa cũng ngon, nhưng ta ăn như thể chúng chẳng ngon lành gì.

Hãy thử quán sát xem người ta dùng điểm tâm trong thành phố này như thế nào. Họ ăn vội vã làm sao. Ăn như kẻ cướp, kẻ cướp dĩ nhiên sẽ không có thì giờ để ngồi xuống ăn, và nhìn người đối diện. Họ không nhìn thấy ai ở quanh mình. Họ cũng không nhìn thấy món ăn, vì trong đầu họ toàn là những âu lo, buồn rầu, sân hận. Đôi khi chúng ta cũng sân hận đến nỗi ta cầm tờ báo lên trước mặt lúc dùng điểm tâm, để không phải nhìn thấy người chung quanh. Chúng ta đã nhìn thấy họ đủ rồi, và không muốn thấy nữa, nên ta che mặt bằng tờ báo. Điều đó có nghĩa là bữa điểm tâm lại có thêm một nguyên liệu không cần thiết, đó là tờ báo. Tại sao ta cần đọc báo khi đang ăn điểm tâm? Chúng ta sẽ không ăn được đàng hoàng, không nhìn người thân rõ ràng trước khi mỗi người chia tay đi mỗi hướng. Buổi sáng là cơ hội để ngồi lại với nhau và nhìn nhau. Lý ra ta phải rất hạnh phúc, vì có thể dừng lại và nhìn nhau, nhưng ta không làm thế, để rồi cả ngày chúng ta chạy đi làm việc này, việc kia, giống như đang ở trong mộng.

(Bảo vệ gia đình khỏi đổ vỡ)

Mục lục:

[*]Lời người dịch - Cha mẹ và con cái
[*]Cha mẹ và con cái (tiếp theo)
[*]Tình thương yêu phần 1
[*]Tình thương yêu phần 2
[*]Tình thương yêu phần 3
[*]Lòng biết ơn
[*]Lòng biết ơn (tiếp theo)
[*]Bảo vệ gia đình khỏi đổ vỡ
[*]Bảo vệ gia đình khỏi đổ vỡ (tiếp theo)
[*]Hỏi đáp về tình yêu và hôn nhân
[*]Nói với người xuất gia
[*]Nói với người xuất gia (tiếp theo)
[*]Không dừng thực hành
[*]Không dừng thực hành (tiếp theo)